"Thực nghiệp quản lý của gia tộc Tử Xuyên mấy lần thay đổi, sau khi Cảnh Đằng mất tích gần một tháng, lại lần nữa rời núi, người phát ngôn tổng quản võ quán Trạch Khào Củ Phu tiết lộ với các phóng viên, Cảnh Đằng tiên sinh cũng không giao quyền lại cho Khang Giới mà trước đó bị Khang giới bắt và giam cầm nên không cách nào biểu đạt suy nghĩ của chính mình nhưng hiện tại Cảnh Đằng tiên sinh đã thoát thân, tánh mạng đã an toàn cho nên muốn thông qua truyền thông lật mặt hắn, đồng thời cũng là cảnh cáo hắn, nếu còn sử dụng thủ đoạn thâm độc lần nữa......"
Ba
Chiếc điều khiển trên tay Khang Giới bị ném trên mặt đất, vỡ tan, hai cục pin lăn trên mặt đất, cuối cùng dừng dưới chân Tín Trường.
Tín Trường chậm rãi cúi người, nhặt pin lên, đến trước ti vi, tắt nguồn điện, bình tĩnh không chút sợ hãi.
"Thủ đoạn......" Khang Giới cười lạnh, không che dấu được sự tức giận:"Ta muốn xem xem ông ta rốt cuộc có bao nhiêu con át chủ bài."
"Anh cho rằng hắn sẽ lao đến?" Tín Trường nhẹ nhàng lăn hai cục pin, lắc lắc đầu nói:"Tôi thấy không hẳn. Gia tộc Tử Xuyên có bao nhiêu của cải, tôi rất rõ, tuyệt đối không có khả năng còn nhóm nào đó có thể đối phó với Nhẫn sát tổ, hơn nữa với tính của Cảnh Đằng, cho dù muốn đoạt lại quyền, cũng sẽ không phô trương như vậy, dư luận vốn dĩ không có tác dụng gì đối với bọn hắn."
Khang Giới không dám nói hiểu lão tổ phụ đó, nhưng mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141228/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.