Không ai có thể thấy rõ thân ảnh của Vọng Nguyệt Thiên Tâm, thoáng cái một bàn tay khẽ đặt trên cổ Điền Cương Tuấn Trường:"Ngươi biết vật này?"
Điền Cương Tuấn Trường cảm giác được động mạch cổ của mình đang bị từng ngón tay của đối phương khống chế như sắp nổ ra, thậm chí mặt hắn đỏ lừ, hắn lần đầu tiên cảm giác mình không thể chịu nổi, hắn cố gắng bình tĩnh liếc nhìn Vọng Nguyệt Thiên Tâm miễn cưỡng gật nhẹ đầu
Tử Xuyên Khang Giới lúc này dĩ nhiên hiểu rằng mình sắp bị vạch trần, giải thích cũng phí công, muốn lừa gạt người phụ nữ đó không đơn giản, chính mình chưa bao giờ nói với ai nguyên nhân mình sử dụng Vọng Nguyệt Thiên Tâm, Điền Cương Tuấn Trường lại càng không biết vật đó và Vọng Nguyệt Thiên Tâm có quan hệ gì. Giả như chân tướng của sự tình bị Vọng Nguyệt Thiên Tâm biết được, e rằng kế hoạch của hắn cũng hỏng, người phụ nữ đó có thể sẽ bắt Điền Cương Tuấn Trường đi, tìm hiểu mọi thông tin từ Điền Cương Tuấn Trường như vậy thì hắn sẽ không còn giá trị gì với bà nữa, và càng không thể hợp tác.
Tử Xuyên Khang Giới đã cảm giác thấy ánh mắt sắc lạnh đang nhìn mình.
Vọng Nguyệt Thiên Tâm mặt lạnh tanh, bà ghét nhất là bị lừa, đặc biệt là chuyện liên quan đến con gái mình, bà trợn mắt nhìn Tử Xuyên Khang Giới, lạnh lùng nói:"Ngươi nói hay là hắn nói?" Lực đạo trên tay bà tăng lên vài phần.
Điền Cương Tuấn Trường vẫn còn có chút cốt khí, thân thể vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3141225/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.