Kết quả cũng không như Diệp Phong nghĩ, Tôn Thi Lam lẽ nào lại cho khách một mình xuống bếp, là chủ nhân ở đây hơn nữa lại là một cao thủ đầu bếp, theo lẽ thường phải chịu trách nhiệm nấu ăn, trải qua một hồi thương thảo, cuối cùng quyết định hai người cùng xuống bếp, Hà Tích Phượng đương nhiên vô cùng mừng rỡ, có người hỗ trợ thì còn gì bằng, nhưng mà trong lòng cũng hoài nghi thực lực của đối phương..
Nhìn hai người phụ nữ, với sự giúp đỡ của hai người giúp việc đem đồ xuống bếp xào nấu, Diệp Phong mới thở dài một tiếng, sao hắn không nhận ra vì sao mẹ hắn lại nhiệt tình đến vậy, không hề biết rằng mẹ hắn đã nghĩ hai người có quan hệ gì. Chuyện này đành phải đợi cha đến để giải thích vậy, hắn không thể ở bên cạnh người phụ nữ đó hơn nữa trước giờ cũng không có ý định đó.
Đúng lúc này, Diệp Tồn Chí từ trên lầu đi xuống phòng khách, ông đang suy nghĩ xem nên báo cáo tình hình cho lão nhân trong bộ công an quốc gia như thế nào, đương nhiên trong mắt của tên máu lạnh đó,chết mấy người không là gì, chỉ cần để cho mấy kẻ của Nhẫn Sát nhóm sống sót , như vậy có thể coi là toàn thắng rồi.
Nhưng mà đối với một người như Diệp Tồn Chí, kết quả này không phải là hoàn mỹ. Ông ta luôn cho rằng tỉ lệ sống sót là không mới có thể coi như thắng lợi. Ở với mấy tên tiểu đệ đó không lâu, thế nhưng cũng nhận ra bọn họ đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140981/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.