"Tôi hiểu rồi". Diệp Phong gật đầu khẳng định, giữ bí mật e là không có mấy người có thể hơn hắn, những tin quan trọng trong nghề hắn sẽ không lộ ra một chút với ai tạo lợi thế cho kẻ địch. Thấy không khí có vẻ hơi nặng nề, liền nửa đùa nửa thật nói: "Nếu như ngày nào đó chị thấy những tin tức này lọt ra ngoài tới tai mắt phóng viên, thì chị cứ tìm tôi là được. Cho dù không phải do tôi tung tin ra, thì tôi cũng chịu trách nhiệm".
"Sau đó, cậu sẽ dùng phương pháp vừa rồi hạ Tiêu Chi Hạo đánh cho bọn phóng viên răng rơi đầy mặt đất sao?" Ánh mắt Hà Tích Phượng như giãn ra, nhẹ nhàng vuốt ve ngón trỏ mình, hỏi trêu chọc lại Diệp Phong. Hôm nay cô mới được chứng kiến mặt bạo lực của Diệp Phong, chưa bao giờ cô nghĩ một người đàn ông bề ngoài nhìn rất nhã nhặn, hay đọc sách lại có sức mạnh, thân pháp như thế.
Đương nhiên, nếu như cô mà còn nhìn thấy cảnh Diệp Phong bóp cổ Tiêu Chi Hạo mà muốn lấy mạng hắn nữa thì nhất định sẽ càng thêm kinh hãi. Có lẽ, ngay cả đến Diệp Tồn Chí cũng không biết rằng con trai mình giết người ánh mắt cũng phát ra sự tàn nhẫn lạnh lùng giống y mình, như là được đúc ra từ khuôn mẫu vậy.
"Trời…" không ngờ đột nhiên Hà Tích Phượng lại hướng câu chuyện vào mình, sau một chút sửng sốt, Diệp Phong liền nói qua loa: "Chẳng qua là tôi thấy Tiêu Chi Hạo quá kiêu ngạo nên nhất thời mới động thủ, chứ thật ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140961/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.