Không lâu sau, cơ thể người đàn ông trung niên tốt lên rất nhiều, hắn miễn chống tay đứng dậy, Tiêu Hiểu phải giúp nâng đỡ lão cha mới đứng vững được. Dường như đã đi khỏi cái thế giới này rồi, vậy mà không hiểu sao hắn đến trước cửa Quỷ Môn quan dạo một vòng lại trở về, mơ màng nghe thấy tiếng gọi của đứa con gái, không hiểu vì sao một tiểu cô nương như nó mà lại khiến cho người thanh niên đã hiện ra sát khí phải dừng tay. Trong lúc mơ màng hắn nghe loáng thoáng hai người nói chuyện với nhau nên đại khái cũng nhận ra là hai người bọn họ.
Hai con ngươi hắn vô thần chuyển động nhìn trên dưới, không nghi ngờ gì nữa, người thanh niên đó có võ công cao hơn hẳn, hắn kém hơn không chỉ một chút, nếu một mình giao đấu chắc chắn không thể đánh lại Diệp Phong. Nhưng trên thế giới này, còn có một thứ gọi là "tiền", nó có thể làm cho một kẻ từ cao ngạo cũng phải cúi đầu, cũng có thể khiến một kẻ đang sống sờ sờ mà tính mạng bị tan thành từng mảnh nhỏ. Thù vặt, thù dai vốn không phải là tính cách của hắn, nhưng bị một sự sỉ nhục lớn như vậy hắn nhất định không từ bỏ ý định trả thù. Chỉ cần một trăm ngàn là có thể tìm được ba thậm chí là nhiều sát thủ đỉnh cao, mà số tiền đó cũng chỉ bằng một tháng tiền tiêu vặt của hắn mà thôi. Text được lấy tại Truyện FULL
"Chúng ta đi!" người đàn ông trung niên vì thân thể đã suy yếu, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140958/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.