"Cút!".Đúng là Diệp Phong giỏi nhẫn nại nhưng cũng không chịu nổi sự gièm pha như vậy, đập một tập văn bản vào đầu thằng cha kia, nổi giận mắng: "Trước khi nói phải động não chút chứ, ngoại hình này của tôi, mặt mũi lão,có thể có quan hệ huyết thống sao?"
"Ha ha, tôi cũng là nói bừa thôi, đừng giận, dù sao cũng đừng giận".Tiểu Triệu chắn được vật đánh bất ngờ đó, vẻ mặt tươi cười nói: "Anh Diệp, anh khôi ngô tuấn tú, phong lưu phóng khoáng, làm sao phó tổng Lưu có thể so sánh được. Chỉ là tôi thấy ông ta vô duyên vô cớ mang tặng nhiều đồ như vậy mới tò mò hỏi, chứ cũng không có ý gì khác".
Diệp Phong hừ một tiếng, vứt hộp trà vào trong hòm. Xem ra kế hoạch của Lưu béo này quả không tồi, nhanh vậy đã có người tới cửa dò la thông tin của mình.
"Vậy cậu đoán xem. Lưu Nghị vì sao lại tặng tôi nhiều đồ vậy?" Hắn ra hiệu cho tiểu Triệu tìm một chỗ ngồi xuống mới chầm chậm hỏi, dường như đang cho cấp dưới một cơ hội thể hiện.
Tiểu Triệu nghe giọng điệu đầy ẩn ý đó, do dự ngồi xuống ghế phía bên kia bàn làm việc, gãi gãi đầu rồi mới cợt nhả nói: "Hay là anh Diệp tóm được điểm yếu nào của lão? Theo như tôi biết, điểm yếu của Lưu Nghị đó không dưới mười cái, biết đâu anh chụp được một tấm ảnh quan trọng mới khiến lão già đó kiêng dè, mang những bảo bối tận đáy hòm ra đổi lấy chứng cớ?".
Vừa rồi nhìn vẻ mặt, nghe giọng nói, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140799/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.