Nghĩ gì đấy? Đứng đó như khúc gỗ thế" Từ Tiến nhanh nhẹn mở hai bình ra, ngửi mùi rượu rồi mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang thất thần, khẽ cười nói: " Đừng có quên lời hứa vừa nãy của cậu, thế nào, mỗi người một bình?".
Nghe thấy lời nhắc nhở đó, Diệp Phong mới từ từ định thần lại, nỗi khổ tâm trong lòng hoàn toàn biến mất. Kéo ghế ngồi xuống, coi thường nói: " Trí nhớ của tôi không tồi, những chuyện đã nói nhất định sẽ không quên, nhưng mỗi người một nửa , tôi sợ anh không chịu nổi đâu. Anh uống nửa lít đã say rồi, chuyện của Gulila tôi hỏi ai đây?".
Tửu lượng của huấn luyện viên thế nào hắn không biết, nhưng tửu lượng của anh hai trước mặt thì hắn lại quá rõ, sở thích không bằng thực lực, Từ Tiến thuộc kiểu người không có sức nhưng lại thích uống, mỗi lần gặp là nhất định uống, mỗi lần uống là nhất định say, sớm đã thành chuyện xưa nay không thay đổi.
Từ sau khi bị Tùng Lâm Trung làm mất đi một cánh tay, Từ Tiến liền quay về bộ Quốc An làm công tác dân sự, chuyên phụ trách tình báo liên lạc. Vì giảm đi rất nhiều bó buộc nên dần dần thích uống rượu, bình thường đi làm ngủ khì khì, nhưng cũng không ảnh hưởng đến năng lực của lão. Thời gian mười năm từ một nhân viên liên lạc thăng chức lên phó trưởng cục tình báo. Nửa năm trước là thăng chức thiếu tướng, trở thành tướng quân trẻ nhất từ trước tới nay, cũng là tướng quân duy nhất có một tay .Đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-xuat-ngu/3140795/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.