Nhìn người đàn ông tây trang giày da trước mắt và người phụ nữ quý khí bức người kia, khóe miệng Mạc Tử Hàm lộ ra vẻ tươi cười.
Xem ra đây bác ba Mạc Quân Nghĩa của cô. Về phần người phụ nữ kia, là vợ ông ta Thẩm Đồng Vân.
Mạc Quân Nghĩa là người của xã hội, mấy năm trước lăn lộn xã hội đen, bây giờ ở trong vòng mười dặm quanh đây có uy vọng không nhỏ, nghe nói còn có quan hệ với cả Thị trưởng. Phải biết rằng ở thành phố Lan Thành này, có thể nhấc lên quan hệ với Thị trưởng thì chính là nhân vật lớn trong mắt dân chúng rồi.
Nói tới tiền, Mạc Quân Nghĩa cũng không có nhiều tiền đâu, nhưng hắn có mặt mũi, có thể thay người làm việc. Ở đương kim xã hội, mặt mũi so với cái gì đều đáng giá.
Bốn anh em nhà họ Mạc, lão đại Mạc Quân Cường làm buôn bán máy tính lời lãi được ít tiền trinh, nghe nói là nhờ không ít vào Mạc Quân Nghĩa. Lão nhị Mạc Quân Hoa là nhân viên nhà nước, tiền lương kiếm ít nhưng cuộc sống rất có bảo đảm. Lão tứ Mạc Quân Bảo nói trắng ra là chính là một phế nhân, cho nên lão tam Mạc Quân Nghĩa, có thể nói là người địa vị nặng nhất trong Mạc gia rồi.
“Tử Hàm, một tay kia rất được đấy! Học ai vậy?” Mạc Quân Nghĩa mở miệng nói trước. Thanh âm của ông ta trầm thấp, nụ cười làm người ta như được tắm gió xuân, thật là diễn xuất có chút giống Đại ca.
Mạc Quân Bảo tựa có chút cố kị Mạc Quân Nghĩa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/43160/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.