Mạc Tử Hàm đứng ở ngoài sân thấy Vương Phượng Anh đang tranh chấp với một người phụ nữ trung niên.
Đứng bên cạnh người phụ nữ là một thanh niên cao cao mặc áo hoa, quần đùi xanh. Thanh niên đứng đó thỉnh thoảng hát đệm, giọng điệu như lưu manh, rất cường ngạnh, sắc mặt Vương Phượng Anh nghẹn đỏ bừng, rõ ràng là không cãi lại với hai người kia.
“Tôi nói Anh Tử này, chúng ta tuy là người trong nhà, nhưng chuyện này không thể làm như vậy! Quân Bảo nhà cô vô liêm sỉ, đem con gái ra đánh thành như vậy, còn đào tiền viện phí từ chồng tôi là sao?” Người phụ nữ tức thời lại nói một câu.
“Chị dâu, anh cả tự nói trả viện phí, lời này Tiểu Đoan cũng nghe thấy, không tin về nhà hỏi con chị đi!” Vương Phượng Anh giận dữ, Vương Diễm này thực khinh người quá đáng.
Thì ra người phụ nữ đến tìm tra này là Vương Diễm, là vợ lão đại Mạc Quân Cường, mẹ Mạc Đoan. Vương Diễm vốn là là nông thôn gả vào thành, làm người keo kiệt, khôn vặt tiêu chuẩn.
Hôm qua nghe nói chồng mình thay nhà lão Tứ cầm hơn một ngàn đồng trả tiền viện phí lập tức nóng nảy!
Thế là sáng sớm tinh mơ liền chạy tới để hỏi đến tận cùng.
Mạc Quân Cường không ngăn được, tính tình người vợ này tập mãi thành thói quen, hơn nữa hắn đồng ý trả viện phí nhưng mất tới hơn một ngàn đồng, bây giờ cũng đau lòng và hối hận, rõ ràng là đối với hành động của Vương Diễm mắt nhắm mắt mở.
Vương Phượng Anh đâu chịu, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/43154/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.