Vừa đi ra khỏi nhà nhìn thấy một chiếc xe hơi màu đen đứng ở dưới lầu nhà mình, lúc này cửa kính xe trượt, lộ ra khuôn mặt người đàn ông yêu mị.
Người đàn ông mặc áo sơmi màu trắng, gọn gàng, sống mũi thật cao, môi mỏng hồng nhạt, tương xứng với đôi mắt hoa đào yêu mị lạnh như băng, là loại hình có đứng trong vạn người cũng hấp dẫn ánh mắt người khác.
Chỉ là khi người đàn ông đó nhìn thấy trên đỉnh đầu Mạc Tử Hàm đội chiếc mũ màu trắng, rõ ràng sửng sốt, lập tức trong mắt hoa đào nhiễm nhiều điểm ý cười.
“Lên xe.” Hắn mở miệng cười nói.
Mạc Tử Hàm nghiêm mặt mở cửa xe ngồi xuống, thuận thế bỏ cái mũ trên đỉnh đầu xuống.
“Dễ nhìn lắm.” Bạch Tử Dụ khởi động xe, mắt nhìn phía trước, tuy rằng trên mặt không có biểu tình gì, nhưng Mạc Tử Hàm vẫn cảm thấy được khóe môi hắn co rúm.
“Tôi coi như anh khen tôi.” Giọng nói lười biếng vang lên, Mạc Tử Hàm tựa vào ghế da thật, thoải mái duỗi thắt lưng.
Bạch Tử Dụ giật khóe môi, “Hai ngày nay có chút việc, hôm nay vừa rảnh rỗi. Buổi tối tan học anh tới đón em ăn cơm, coi như là cảm ơn em lần trước đã cứu anh.”
Mạc Tử Hàm kỳ quái nhìn hắn, hắn giải thích với cô làm gì?
Ăn cơm của hắn? Cô không nhận được nổi.
“Tan học tôi có việc, rất bận.” Mạc Tử Hàm lười biếng cự tuyệt.
Bạch Tử Dụ cười cười, “Bận rộn tản bộ cùng bà nội em à?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909984/quyen-2-chuong-3-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.