“Ai ôi ôi! Là, là bác hai của cháu, là bác hai cháu ra giá tám ngàn rưỡi mang đi rồi!” Ông chủ đau đến mức ngũ quan tụ lại, đối diện ngã tư đã có mấy tên lưu manh bước nhanh tới.
Mạc Tử Hàm biết bọn họ làm được việc này, đều có chút đường ngang ngõ tắt, hừ lạnh một tiếng buông tay đi ra ngoài.
Lúc ông chủ Vương nói thứ đó bị người mang đi, cô cũng đã đoán được là Mạc Quân Hoa làm chuyện tốt, nếu không làm sao sẽ có chuyện khéo như vậy, mấy trăm năm không có người vào cửa hàng, ngọc phật mình vừa coi trọng đã bị người ta mang đi?
Vài tên lưu manh vào cửa hàng, thì thầm vài câu với ông chủ, không ra ngoài đuổi theo.
Mà Mạc Tử Hàm cũng không đi tìm Mạc Quân Hoa, ngọc phật kia có đáng giá tiền hay không, giá trị bao nhiêu tiền, cô không cần, còn nữa sau khi hấp thu năng lượng, độ sáng bóng giảm đi rất nhiều, có bán được giá cao hay không còn không biết đâu.
Đi tới nhà Mạc Quân Hoa nháo sự hiển nhiên không có ý nghĩa gì, chỉ là phần nhân tình này, Mạc Tử Hàm nhớ kỹ.
Về nhà, Mạc Tử Hàm lại mở ra hệ thống, màn hình màu lam hiện ra trước mắt, chỉ là tơ hồng tuy rằng tăng lên không ít, nhưng vẫn không được xếp ở độ cao, trước mắt Mạc Tử Hàm có thể bắt chước, vẫn chỉ có ba loại động vật ‘Heo’ ‘Ca’ ‘Chó’.
Ngoại trừ ‘Cá’, còn hai loại kia, nói thật, từ đáy lòng cô không muốn bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909980/quyen-2-chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.