“Mai Tư Trúc đã ở đấy rồi.” Tần Tiểu Du nhanh mắt nhìn thấy Mai Tư Trúc đi theo cảnh sát.
Quả nhiên thấy Mai Tư Trúc giờ phút này thần sắc hơi kích động đi theo Quan Vân Hiên, Lâm Vân và các cảnh sát khác mặc quần áo thường đi phía sau.
“Chúng ta đi xem đi, Tử Hàm!” Tần Tiểu Du ôm cánh tay Mạc Tử Hàm vung vẩy.
Đã chơi lâu với Tần Tiểu Du, Mạc Tử Hàm sớm biết cô thích hóng hớt chuyện của người khác. Cô lại gối đầu lên hai tay, nằm ở trên cỏ nói, “Mới bị đánh đã quên đau rồi?”
Tần Tiểu Du mếu máo, biết Mạc Tử Hàm ý chỉ chuyện lần trước bị bắt cóc, nhưng cô thấy, hai kiện sự không giống nhau mà. Cho dù nghi phạm thật sự là dân công thì vẫn có rất nhiều cảnh sát ở đó.
Tựa hồ biết Tần Tiểu Du suy nghĩ cái gì, Mạc Tử Hàm nhàn nhàn nói, “Nếu tin tưởng cảnh sát có thể giải quyết mọi việc, thế giới đã sớm hòa bình.”
Tần Tiểu Du thấy ý của Mạc Tử Hàm có chút cực đoan, nói phản bác, “Nếu ngay cả cảnh sát cũng không thể tin, vậy có thể tín ai?”
“Chính mình.” Không chút suy nghĩ, Mạc Tử Hàm từ từ cười, “Mình chỉ tin chính mình.”
Tần Tiểu Du im lặng, cô cảm giác được Mạc Tử Hàm tản mát ra từ trong khung lòng tự tin lười biếng, cũng biết cô có bổn sự này, chỉ là cô không nghĩ ra, vì sao lần này sau khi mất trí nhớ, tính tình Tử Hàm thay đổi nhiều thế.
Vấn đề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909973/quyen-2-chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.