Trên bầu trời mây đen tụ tập, mưa lạnh như băng rơi từng giọt trên mái hiên, trên mặt đất, và trên người đám sát thủ đang giằng co ở bên ngoài.
Mạc Tử Hàm chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng dị thường, trái tim đau đớn dần dần biến mất, ý thức của cô cũng dần dần rút ra trong cơ thể, mỗi chỗ trên cơ thể, dưới tình huống cô hoàn toàn không biết đang lặng yên thay đổi.
Một tiếng vang nhỏ ‘tích’ một cái, thanh âm máy móc vang vọng ở bên tai Mạc Tử Hàm…
“Hệ thống trình tự mở ra, đang chữa trị bản thể kí chủ.”
“Hệ thống trình tự mở ra, đang mở ra trí nhớ kí chủ.”
Đầu óc co rút đau đớn, đoạn ngắn trí nhớ như bão táp, phô thiên cái địa dũng mãnh tràn vào ý thức, Mạc Tử Hàm chau mày, cả người sợ run không thôi, sắc mặt tái nhợt dọa người.
Chỉ là miệng vết thương trên vai kia đang chậm rãi ngừng đổ máu, một viên đạn đang bất tri bất giác bị đẩy ra.
Dần dần mày cô không hề nhăn nữa, đoạn ngắn trí nhớ trong đầu cũng chậm chậm biến mất không thấy.
Ý thức dần dần trở về, trước mắt một mảnh tối đen.
Trong bóng tối một hình cầu viền vàng chậm rãi nở rộ hào quang, giữa hình cầu xuất hiện một vết rách, phân hình cầu thành hai nửa.
Trên hai nửa đó tự nở ra hình cánh chim như nhau, mặt phẳng hai nửa sau khi vỡ phát ra ánh sáng như màn hình máy tính.
Trên hai mặt đó đang vận hành,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909965/quyen-2-chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.