Hết tiết học thứ nhất, Trần Khả Dương gọi Mạc Tử Hàm vào văn phòng. Hôm qua bởi vì cục thành phố đến trường học trao cờ thưởng, hiệu trưởng nhà trường lại tìm hắn nói chuyện khen ngợi, cho nên vẫn bận việc không có thời gian gặp cô.
Các thầy cô khác trong văn phòng đều cúi đầu bận rộn, ánh mặt trời chiếu vào, chỉ có thể nghe được thanh âm lật giấy.
Hắn tự mình chuyển một chiếc ghế dựa cho Mạc Tử Hàm, đặt ở trước mặt bàn làm việc của mình, động tác này làm thầy giáo bên cạnh ghé mắt trông lại, thấy đó là đồng học biết sửa máy tính kia thì cười, tiếp tục cúi đầu bận rộn.
“Cảm ơn thầy Trần.” Mạc Tử Hàm cười ngồi xuống.
Trần Khả Dương cũng cười, ngồi ở bàn làm việc quan sát Mạc Tử Hàm, “Em không cần phải cảm ơn thầy, nói đến cảm ơn, thầy còn phải cảm ơn em đấy.”
Mạc Tử Hàm nhíu mày nghi hoặc nhìn hắn.
Trần Khả Dương cười nói, “Cục thành phố phát cờ thưởng cho thầy, hiệu trưởng nhà trường cũng khen ngợi thầy, nhưng thầy và em đều biết, chuyện này đều là công lao của em.”
Nói thật, Mạc Tử Hàm hôm kia làm những việc đó vẫn làm cho hắn cảm thấy giật mình và khó hiểu, cô biết lái xe, cô còn trợ giúp cảnh sát giải cứu con tin, tuy rằng khi bộ đội đặc chủng miêu tả trường hợp giải cứu tránh hắn, nhưng hắn vẫn nghe được Mạc Tử Hàm dùng móc câu vắt lên lầu hai.
Đến tột cùng cô có bao nhiêu lá gan, cô còn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909950/quyen-1-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.