Mà thủ đoạn của Mạc Tử Hàm lại làm tên bộ đội đặc chủng kia chấn kinh thất sắc, chỉ thấy cô đánh cái thủ thế với hắn, lệnh hắn tại chỗ đợi mệnh, thản nhiên đi ra phòng
Trước khi ra khỏi phòng, Mạc Tử Hàm còn không quên nâng tay đánh bay bộ đàm của người nọ.
Ở đầu cầu thang có thể nhìn thấy hai gã cướp và Tần Tiểu Du bị chặn miệng trói ở một bên, người sau giờ phút này sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt dại ra ngồi chồm hỗm ở một bên, hiển nhiên chấn kinh quá độ.
Ngoài cửa, cảnh sát dùng loa lớn khuyên bảo như trước, ý đồ hấp dẫn lực chú ý đối phương, nhưng bọn cướp làm sao sẽ để ý đến bọn họ, một người trong đó lấy súng nhắm ngoài cửa sổ, một người còn lại thần sắc buộc chặt nhìn quét qua lại trong đại sảnh.
“Tiểu Ngũ, trên đó không có gì chứ?” Tên cướp thần sắc buộc chặt kia bỗng nhiên hô một tiếng về phía trên lầu.
Nhưng không có tiếng nào đáp lại!
Hắn dừng lại một lát rồi lại hô một tiếng, “Tiểu Ngũ, trên đó có sao không?”
Yên tĩnh không tiếng động, toàn bộ tòa nhà không có một tiếng vang.
Hai gã cướp thần sắc khiếp sợ liếc nhau, người nọ lập tức cầm súng nhắm ngay ngoài cửa như trước, một người còn lại dắt súng vào đai lưng, lấy ra một thanh dao găm, túm cả người Tần Tiểu Du đứng lên kèm ở trước ngực, dao găm kia gắt gao kề cổ họng cô.
“Tiểu Ngũ, mẹ mày đừng náo loạn đấy, lên tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909945/quyen-1-chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.