Nghe giọng nói ấy, Lý Bác Vĩ bước nhanh đi ra phía trước, “Lão Hoàng?”
Nhóm cảnh sát đều tránh ra, Hoàng Bột Nam từ cửa sau đi ra, trầm giọng hỏi, “Lão Lý, tình huống gì vậy? Như thế nào khắp nơi đều là cảnh sát, có nhiệm vụ à?”
Ở phía sau hắn đi theo ra còn có một gã trẻ tuổi mặc tây trang màu trắng, đôi mắt hoa đào của hắn nhìn quét mọi nơi, định ở trên người Mạc Tử Hàm.
Mạc Tử Hàm cũng nhìn hắn, chính là người này, ngày ấy xuất hiện ở địa điểm Mạc Quân Nghĩa bị ám sát, lúc ấy thần sắc hắn trấn định, ánh mắt lãnh liệt, Mạc Tử Hàm cảm thấy người này khả nghi.
Hơn nữa người này có một đôi mắt hoa đào lạnh như băng, nó làm cô ấn tượng khắc sâu.
“Một học sinh nữ sơ trung bị người ta bắt cóc, cụ thể tình huống còn đang điều tra.” Nói xong, Lý Bác vĩ quay đầu hỏi Mạc Tử Hàm, “Tìm được số điện thoại liên hệ chưa?”
Mạc Tử Hàm vừa lật túi, thấy trong túi của mình căn bản không mang điện thoại, lúc này lắc đầu, “Không mang điện thoại.”
Lý Bác Vĩ nhất thời không hờn giận liếc cô một cái, nhíu mày nói với Trần Khả Dương, “Anh có thể liên hệ được với cha của Tần Tiểu Du không? Còn có, cụ thể tình huống chuyện này có thể nói cho chúng tôi không, vì sao đối phương lại bắt cóc cô gái này?”
Trần Khả Dương nói, “Tình huống cụ thể thì tôi không hiểu lắm, nhưng bây giờ tôi có thể gọi điện thoại đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909941/quyen-1-chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.