“Ăn mày thối! Mẹ nó không phải dựa vào mở cái xe cũ làm giàu sao, đắc ý cái gì!” Mạc Quân Bảo đứng dậy hung hăng xì một tiếng khinh miệt về phía cửa!
“Người ta đi rồi anh mới giỏi thế!” Sắc mặt Vương Phượng Anh cũng không dễ coi, bà đứng lên thở dài, “Tử Hàm à, đỡ bà nội con lên lầu nghỉ ngơi trước, nếu chưa ăn no, lát nữa mẹ đi mua cặp lồng cơm lên cho con.”
Mạc Tử Hàm gật đầu, Mạc Quân Bảo lại nâng tay chặn lại nói, “Từ từ, ngồi xuống ăn đã, dựa vào cái gì không ăn?” Dứt lời tự mình ra vẻ trầm ổn ngồi xuống, nâng chiếc đũa gắp miếng thức ăn cho vào miệng.
Ăn được hai miếng đồ ăn, trong lòng Mạc Quân Bảo cũng khó chịu, bình thường tiếp xúc đều là chút hồ bằng cẩu hữu, mọi người ngày thường hay nịnh hót hắn, hôm nay cùng Hoàng Bột Nam ăn bữa cơm này, xác thực hung hăng đả kích hắn một phen, trong lòng lên men.
“Mẹ nó.” Mạc Quân Bảo còn chưa nuốt đồ ăn trong miệng xuống, hùng hùng hổ hổ đi lấy bình Mao Đài kia, “Bố mày dựa vào cái gì không thể uống Mao Đài, thị trưởng Bạch chưa khó chịu cho bố mày xem, mẹ nó mày tính cái rắm!”
Dứt lời đổ đầy một ly, ọt ọt vào trong bụng, thở phào khẩu khí nói, “Cũng chẳng ngon hơn Tán Bạch là mấy.”
Nhân viên phục vụ ở phía sau thật cẩn thận đẩy cửa ra, thấy trong phòng chỉ có mấy người Mạc Quân Bảo, vẻ mặt chuyên nghiệp mỉm cười tiêu sái vào cửa, “Chào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909937/quyen-1-chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.