Phòng ở này là của cụ bà, ký tên cũng nên là cụ bà đi ký, lấy tiền cũng là cụ bà đi lấy, liên quan gì tới Mạc Quân Bảo hắn chứ?
Mạc Quân Bảo nghe Mạc Tử Hàm nói xong cũng phản ứng lại, bất chấp nhìn Mạc Tử Hàm, vội vàng xoay người nói cụ bà, “Mẹ à, sáng mai còn bồi mẹ đi kí tên nha?”
Cụ bà hừ một tiếng không để ý đến hắn.
Vương Phượng Anh nhất thời đắc ý, “Ngày mai tôi bồi mẹ ký tên, dù sao mặc kệ lớn nhỏ, đều mua cái cư thất ba gian, trang hoàng đơn giản một ít, đến lúc đó còn thừa tiền chúng ta giữ lại cho Tử Hàm học hành. Mẹ không phản đối chứ?”
Cụ bà gật đầu đứng dậy đi vào trong phòng. Mấy ngày này cụ bà đã quen trực tiếp về phòng của Mạc Tử Hàm ở, so với ở trong phòng hai vợ chồng Mạc Quân Bảo, cụ bà càng thích hưởng thụ phòng nhỏ yên tĩnh này.
Mạc Tử Hàm cũng đi theo đi trở về phòng, đóng lại cửa phòng.
Đêm nay Mạc gia lại là không đêm ngủ, Mạc Quân Bảo rối rắm bắt đầu làm ầm ĩ, ầm ỹ cùng Vương Phượng Anh đến hừng đông.
Mạc Tử Hàm đau đầu xoa mi, mẹ Vương Phượng Anh mỗi ngày sáng tinh mơ phải đi làm, Mạc Quân Bảo này không hiểu chuyện chút nào, chỉ lo miệng thống khoái, nếu hắn mất hứng, trong nhà ai cũng đừng nghĩ cao hứng.
Sáng sớm ngày hôm sau Vương Phượng Anh gọi điện tới chỗ làm xin nghỉ nửa ngày, mang cụ bà đi tới ban hủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909934/quyen-1-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.