Cơ hồ là giây tiếp theo người áo đen kia ôm cổ tay hừ thảm một tiếng, máu tươi xẹt qua chân trời pha lẫn với mưa gió ẩm ướt rơi xuống mặt đất.
Cùng với tiếng vang thanh thúy của chiếc dao gọt hoa quả rơi, một thân ảnh nho nhỏ mặc đồng phục chậm rãi đi ra mái hiên, đứng ở trong màn mưa.
Mưa tầm tã nện xuống, thanh thế càng lúc càng lớn mạnh, hơi lạnh không khí thấu xương cọ sát da thịt mọi người.
Thẩm Đồng Vân trợn trừng đôi mắt không dám tin, xoay người nhìn về phía Mạc Tử Hàm, chỉ thấy trong bầu không khí này, trên mặt thần sắc trấn định chưa bao giờ thấy của cô bé.
Trong nháy mắt vô số họng súng theo bản năng trong tay nhắm ngay Mạc Tử Hàm! Cô nheo đôi mắt lại nhìn về phía Vương Phượng Anh ngã xuống mặt đất, đáy lòng không khỏi sinh ra một cỗ lệ khí.
“Nổ súng!” Người đàn ông bị thương cổ tay không nhìn rõ thân ảnh kia lại quát khẽ nổ súng!
Tiếng súng đột nhiên vang lên!
Mà tiếng súng trong màn mưa này tựa hồ kích thích đến thần kinh mẫn cảm nào đó!
Mạc Tử Hàm một phen bỏ đi đồng phục ướt đẫm trên người đá chân cao nhanh trong không trung. Trong lúc nhất thời thân hình như điện nhảy vào đám người, cầm con dao gọt hoa quả trên mặt đất lên, thân hình chớp động, giơ tay chém xuống, máu tươi bay lên!
Đao kiếm xẹt qua cổ họng, biển mưa bàng bạc không thể ngăn được bước chân của cô, vài cái lắc mình, bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909931/quyen-1-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.