“Tử Hàm ở lại, các ngươi đi ra ngoài trước đi.” Thanh âm của Mạc Quân Nghĩa vẫn như trước trầm ổn có lực, không bởi vì trọng thương mới khỏi mà lộ vẻ mỏi mệt suy sút.
Mạc Quân Bảo và Vương Phượng Anh liếc nhau, Thẩm Đồng Vân ngồi ở một bên đang gọt quả táo cũng sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía Mạc Tử Hàm. Bà ta mau chóng tao nhã đứng dậy, khẽ cười cười, cất bước đi ra ngoài cửa.
Khi đi ngang qua Mạc Tử Hàm, bà dừng một chút nghiêng đầu nhìn Mạc Tử Hàm một cái, trong mắt hiện lên một chút màu sắc nghi hoặc.
Thấy Thẩm Đồng Vân đã đi ra ngoài, Mạc Quân Bảo và Vương Phượng Anh tự nhiên sẽ không ở lại, hai người họ cũng đỡ bà cụ đi ra ngoài.
“Anh ba, thế này, anh nghỉ ngơi cho tốt, Tử Hàm là đứa trẻ, anh làm bác tha thứ một chút.” Mạc Quân Bảo do dự dặn một câu mới xoay người đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Mạc Tử Hàm và Mạc Quân Nghĩa.
Cô đi lên phía trước, ngồi ở vị trí Thẩm Đồng Vân vừa mới ngồi, cầm lấy quả táo còn chưa gọt xong, tay chân lanh lẹ tiếp tục gọt vỏ, đôi mắt chưa nâng.
Mạc Quân Nghĩa nhìn chăm chú vào động tác của cô, thấy vỏ quả táo kia hợp thành một vòng xuyến rơi xuống từ tay cô, dừng ở trên mặt bàn cuộn thành một đống, trong đôi mắt hiện lên một chút kinh ngạc.
Mạc Tử Hàm linh hoạt xoay cổ tay trắng nõn nhỏ nhắn, tốc độ cực kì mau, động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909928/quyen-1-chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.