Mới vừa đi vào sân, Vương Phượng Anh vội vã từ trong phòng đi ra, “Tử Hàm à, sao về trễ như vậy?”
“Cùng Tiểu Du ở bên ngoài đi dạo một lát” Mạc Tử Hàm mở miệng đáp.
Vương Phượng Anh nghe vậy gật đầu không nói thêm gì nữa, “Mẹ hâm nóng ít đồ ăn cho con, ăn một ít rồi vào nhà học bài.” Nói xong lấy chiếc đèn ra, treo bóng đèn lên cây cột tản mát sáng rực.
Mạc Tử Hàm mỉm cười, “Mẹ, để tự con làm.” Kỳ thật vừa rồi thật đúng là cô chưa ăn no.
Dứt lời, Mạc Tử Hàm vén tay áo vào làm, cho thức ăn thừa vào chảo nóng rồi đảo lên, lại lấy cho mình một chén cơm.
Cụ bà động tác thong thả từ trong phòng đi ra, lẳng lặng ngồi ở bên cạnh bàn.
Mạc Tử Hàm mỉm cười hỏi, “Bà nội thấy khá chút nào không?”
Cụ bà lắc đầu, chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ kia.
Mạc Tử Hàm bày đồ ăn ra, cầm bát cơm ngồi xuống trên bàn xới ăn.
Cụ bà cầm một đôi đũa sạch sẽ, thỉnh thoảng gắp rau vào bát cho Mạc Tử Hàm, nhìn cô ăn.
Tựa hồ ăn cơm cùng Mạc Tử Hàm không phải là một chuyện nhàm chán.
“Ở nhà nhiều rất nhàm chán phải không ạ?” Mạc Tử Hàm vừa ăn cơm vừa ngẩng đầu nhìn bà cụ một cái.
“Một bộ xương già, không ở nhà thì có năng lực làm cái gì.” Bà cụ tựa hồ là nở nụ cười một chút.
Mạc Tử Hàm mỉm cười nói, “Ngày mai cháu tan học sớm một chút về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909925/quyen-1-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.