Không ai biết thứ kia đã hoàn toàn biến mất ở thế giới này. Mà biến mất không có nghĩa là diệt vong, có lẽ nó đại biểu cho sự hồi sinh.
Giờ phút này, khoảng cách Bạch Tử Dụ và Mạc Tử Hàm gặp nhau, còn lại thời gian không đến 30 giờ.
Ngày hôm sau đến trường, Mạc Mộng Dao tìm Mạc Tử Hàm.
Nắng sớm xuyên qua góc cửa sổ nhỏ hành lang chiếu vào, chiếu trên mặt Mạc Mộng Dao, cô hỏi, “Em thật sự đánh Mạc Đoan à?”
Mạc Tử Hàm nhìn cô thản nhiên gật đầu.
Mạc Mộng Dao thần sắc không hiểu nhìn chằm chằm cô, sau một lúc lâu thở dài, “Các ngươi tội gì đâu, Tử Hàm, em thay đổi thiệt nhiều.” Tiếng cảm thán này của cô là phát ra từ nội tâm, từ ngày đó đi theo cha mẹ đến nhà Mạc Tử Hàm mà bắt đầu, chuyện tình liên tiếp xảy ra, đều khiến cô cảm thấy không thể tin nổi.
Cô nhóc ngày thường ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, giờ phút này lại trở thành nói năng có khí phách, ẩn ẩn có chút chân thật đáng tin, bộ dạng này rốt cuộc là dựa vào lực lượng nào vậy?
Mạc Tử Hàm nhếch môi, nghiền ngẫm tươi cười lại một lần nữa treo trên khóe môi, “Người sẽ thay đổi, không phải sao?”
Mạc Mộng Dao nhíu nhíu mày, hất cằm lêm nói với cô, “Dù sao thì nếu Mạc Đoan lại đến phiền toái em, em cứ nói cho chị biết, về sau chị bảo hộ em.”
Mạc Tử Hàm nghe vậy lắc đầu bật cười, “Chuyện của tôi, tôi có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-trong-sinh-o-truong-hoc/2909923/quyen-1-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.