"Ta.."
Sắc mặt lý Thị đầy chật vật, Tống Tương nhìn đến cũng cảm thấy đau lòng, may mà Tống Tương không nói ra sự thật cho Lý thị biết, bằng không Lý thị nhất định sẽ ngăn cản Tống Tương bằng được thậm chí sẽ lấy cái chết ra để uy hiếp nàng.
Ta không có ý đó, nếu con đã hứa với Huyện Thái gia rồi, hơn nữa ngài ấy cũng đã thả đệ đệ của con ra rồi đương nhiên là chúng ta phải giữ lời hứa! Nhưng đi xa như vậy ai sẽ chăm sóc con? Nếu xảy ra chuyện gì có biết phải tìm ai? Bọn họ đều là nam nhân, lại còn là quan quân bọn họ khác với thường dân cách tính như chúng ta trong mắt bọn họ không biết đến lòng trắc ẩn là gì! "
Lý Thị lo lắng hỏi nói.
" Ai da, mẫu thân, con đều biết những gì người nói con cũng đều hiểu, mẫu thân đều là vì lo lắng cho con, muốn tốt cho con. Nhưng người cũng thấy đấy, Huyện Thái gia đã không ngần ngại cho con biết tình trạng của ân sư, người lại càng không biết Huyện Thái gia đã năm lần bẩy lượt cử sư gia đến y quán của nhà chúng ta thuyết khách con đi ra ngoài một chuyến. "
Tống Tương bắt đầu dỗ dành lý Thị.
" Người có lòng biết ơn, lòng thương người như vậy đoán chừng sẽ không ra chuyện gì xấu đâu, mẫu thân nói có đúng không? "
Lý Thị thật sự bị Tống Tương tẩy não rồi, bởi nghe Tống Tương nói bà thấy rất có lý và xuôi tai.
" Vậy.. "
" Ai da, mẫu thân, người không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-cong-sung-phi-thon-nu-khong-de-choc/1016204/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.