"Húc Đông...Tiểu Húc Tử..." Giờ phút này có vẻ như Bạch Sư Vương không còn quan tâm đến vị trí cao cả của mình trong binh giới nữa, ông ta đi đến đống xác chết này là để tìm kiếm tông tích của con trai mình, con người dù lạnh lùng tàn nhẫn đến đâu cũng có một mặt có tính người, chẳng qua là có vài người ngụy trang quá tốt, có một số người thì lại coi đây như một con đường để sinh tồn.
"Không còn bao nhiêu thời gian nữa, cùng nhau hành động đi!" Chuyển mấy rương hàng từ trên chiếc xe tải mà họ đã chạy đến đây, mở ra nhìn thấy toàn là những loại súng ống đạn dược, hơn nữa đều là mấy loại hạng nặng, người có sức khỏe yếu thì chỉ đành đứng ngó mà thôi, nhưng nhóm lính đánh thuê Zo thì sao mà yếu cho được?
Bạch Sư Vương ôm lấy một khẩu súng M249 cực lớn, ông ta đã kéo không dưới hai mươi người đi hỏi thăm tông tích của con trai mình, cuối cùng cũng có người chỉ cho bọn họ đi vào một chỗ trong rừng sâu, ông ta bất chấp tất cả lao và bên trong, đợi đến khi đám người Lão A, Duy Tư và Lão Đan kiểm tra vũ khí xong xuôi thì đã sớm không còn thấy tông tích của Bạch Sư Vương đâu nữa.
Duy Tư vuốt khẩu súng Thunderbolt trong tay: "Lâu rồi không dùng đến ông bạn già này!"
"Đồ chơi con nít!" Lão Đan đen đuốc liếc nhìn cậu ta với vẻ xem thường, bởi vì trên vai đang phải vác một khẩu súng phóng tên lửa, nên ông ta chỉ vào hai người đang ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dac-chung-binh-do-thi-truyen-ky/652669/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.