Lâm Chất từ phòng thay đồ bước ra. Hôm nay đi làm cô chọn một bộ đồ trắng của D&G, dáng người cao gầy cộng thêm mái tóc ngắn, thoạt nhìn khí chất khác hẳn trước kia.
Trong tay cô cầm một chiếc cà vạt màu xanh biển, hỏi Nhiếp Chính Quân: “Cái này được không anh?”
“Ừm.” Anh ngẩng đầu liếc qua, rồi đứng lên.
Lâm Chất vỗ vai anh, anh cười, hơi khom lưng. Động tác cô thuần thục, chỉ một phút đã chỉnh xong.
“Đúng là hiền thục quá đi mất.” Anh vừa lòng xoa đầu cô.
Lâm Chất đáp: “Đây coi như trả ơn lần trước anh giúp em xem hạng mục, giờ huề nhau.”
Nhiếp Chính Quân khoác áo, nói: “Bản kế hoạch của em anh xem rồi, khả thi thì có, nhưng độ tin cậy không cao.”
Lâm Chất dừng bước, quay lại nhìn thẳng anh: “Tại sao?”
“Văn bản chính phủ còn chưa ban hành, bên em đánh giá giá trị thì cũng chẳng cao, ai chịu góp vốn?”
“Em nghĩ rồi, một công ty không được thì tìm thêm vài công ty, chẳng phải sẽ ổn sao?”
Nhiếp Chính Quân nhéo mũi cô, cười: “Còn non lắm!”
“Ý gì chứ?”
“Khi đưa ra một dự án, em nghĩ một người tự đánh nhịp dễ hơn hay một nhóm người cùng nhịp?”
“... Đương nhiên là một mình em.” Giọng Lâm Chất hơi chần chừ, như đang tự suy ngẫm.
Anh nắm tay cô vừa xuống lầu vừa nói: “Nhưng dự án Cửu Châu Thành quá lớn, một công ty em không kham nổi, càng dễ bị cuốn vào.”
Lâm Chất nhìn anh từ trên xuống dưới, nghi ngờ hỏi: “Ý anh là tự tiến cử mình?”
“Thông minh.”
“Anh thật sự muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-yeu-nhau-nhu-the-ha-cam-lam/3833945/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.