Phong Linh Nhi run rẩy được người đỡ dậy, vỗ nhẹ ngực, lòng vẫn còn sợ hãi nói:
- Đáng sợ muốn chết. Nhanh! Mau đóng cửa! Tối nay không buôn bán gì hết.
Tên gia hỏa bị Triển Ngưng Nhi dùng một cước đạp nát hạ thể được người ta nhanh chóng mang đi, tìm người chữa trị. Phong Linh Nhi gọi hai người đến đỡ, trở lại sảnh ở hậu hoa viên, ngồi trên ghế uống liền ba chén nước mát, lúc này mới hạ hỏa.
- Ồ?
Phong Linh Nhi phục hồi tinh thần, nhìn quần áo bày trên bàn, chợt nhớ tới Diệp Tiểu Thiên:
- Người đâu? Đi rồi à? Hắc! Cũng có vài ba phần bản lĩnh. Nhưng... bạc đâu rồi?
Phong Linh Nhi đứng dậy nhìn kỹ một chút, không chỉ không có thỏi bạc, có vẻ còn thiếu mấy bộ quần áo. Hai người đỡ y trở về thấy y có cử chỉ cổ quái, không nhịn được hỏi:
- Phong Linh ca ca, người tìm gì vậy?
Phong Linh Nhi giật mình, quay đầu lại hỏi:
- Hừm... trong phòng này có một người trẻ tuổi, bộ dáng... miệng nhìn rất đẹp, các ngươi có biết hắn họ tên là gì không, nhà ở đâu?
Hai người kia nhìn nhau, lại nhìn đại sảnh trống rống, mặt biến sắc:
- Ô! Phong Linh ca ca, người đang nói cái gì vậy, đêm hôm khuya khoắt người đừng nói giỡn mà, đáng sợ quá.
Phong Linh Nhi:
- ...
***
Diệp Tiểu Thiên trở lại miếu thổ địa. Huyện Hồ là một tòa sơn thành, một nửa là đất bằng, một nửa là dốc núi, giữa núi cao cùng đất bằng còn có một con sông, miếu thổ địa ở ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-thien-tu/1967225/quyen-2-chuong-12.html