Chương này được viết theo ngôi kể của Huy Anh.
Gió mùa đông như những chiếc roi bằng sợi dây thừng vô hình, quất vào từng lớp da thớ thịt, mang theo mùi đất ẩm mốc ngai ngái, chỉ để lại một trái tim hoang liêu, chẳng biết đã dừng bước ở nơi nào. Có thể đang cất giấu bên trong ô cửa sổ trên mái gác kia hoặc cũng có thể đã bị chôn chặt sâu thẳm bên cạnh vài tán lá của cây mộc miên.
Hôm đó, tôi đứng dưới gốc cây gạo cả tiếng trời, tôi không thể bình tĩnh như cách tôi đã cố gắng bao nhiêu năm qua. Nói thật, tâm trí tôi đã ngán ngẩm vì cứ phải bên cạnh em với cái danh bạn thân. Tôi chưa bao giờ nghĩ một người từng đầu đội trời, chân đạp đất, chưa sợ bố con thằng nào như tôi, lại hèn kém đến nỗi âm thầm ôm tình đơn phương bốn năm qua.
Tôi sợ em chối bỏ tình cảm tôi dành cho em và tôi cũng sợ sẽ đánh mất luôn tình bạn em cẩn thận, tỉ mỉ vun vén từng ngày một. Có rất nhiều nỗi sợ đã bám víu và quấn chặt lấy trái tim của tôi, để rồi tôi chưa dám nói với em tôi thương em nhiều đến mức nào. Nhưng biết làm sao đây, tôi cũng đã quen với cô đơn hằng đêm rồi...
Phải chăng ông trời cũng không muốn nhìn tôi gánh chịu sương gió đầu đông, nên mới để em xuất hiện trước mặt tôi một cách thần kỳ, cũng như cách em bước vào cuộc đời vô vị của tôi.
Lớp áo len xám tro ấy làm sao che đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595192/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.