Hôm sinh nhật tròn 17 của em, tôi đã dụng tâm chọn một cái lắc chân cho em. Tại sao lại là lắc chân à? Bởi tôi lên kế hoạch hết rồi, tặng em lắc chân, lắc tay, khuyên tai, vòng cổ, nhẫn và cuối cùng là tặng tôi cho em. Tôi cười khổ khi cảm thấy bản thân quá khờ dại trong việc yêu Gạo, nhưng biết sao được, tôi say đắm em đến độ sẵn sàng dâng hiến tấm thân này cho em mà.
"S to the I to the M to the P to VAMM - Si mê cuồng dại trước Vũ An Mộc Miên."
Lời tôi nói ra, nghe thật văn vẻ, cũng thật sến sẩm. Tôi có thể nói về em hằng ngày, hằng giờ, nói mọi thứ liên quan đến em bằng từ ngữ tuyệt đẹp nhất trong từ điển. Nhưng để nói cho em nghe tôi thích em thì điều đó khó tới nỗi sợ cả đời này, tôi cũng không làm được. Còn em chẳng bao giờ chịu để tâm đến tôi, hôm sinh nhật em cũng không kiểm tra balo, hồn nhiên hỏi tôi hôm nay là ngày gì. Bởi em cứ vô tâm với tôi nên tôi cũng học theo em, vô tâm trả lời:
- Hỏi tao làm gì, tự mở điện thoại ra mà xem đi.
Cái gì vậy Huy Anh? Lẽ nào tôi khờ khạo đến thế ư? Bày đặt giận em các kiểu, để rồi em mang tâm trạng buồn bã trong hôm sinh nhật. Những năm trước, em toàn đón sinh nhật ở nhà, tôi chỉ có thể tặng một vài món quà linh tinh. Năm nay, em vẫn cô đơn trong chính ngày mình được sinh ra đời, tôi quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595191/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.