Sắp đến dịp 20/11, trường tôi tổ chức đủ mọi hoạt động, từ văn hóa, văn nghệ đến thể thao. Hầu như lớp nào cũng háo hức đăng kí các tiết mục văn nghệ, ngoại trừ lớp tôi. 12A2 vốn chẳng mặn mà gì với các hoạt động do nhà trường tổ chức. Chỉ có thể thao, chúng tôi mới tỏ ra quan tâm hơn chút. Đó cũng là lý do lớp tôi tự chơi với lớp tôi, tự cô lập với các lớp khác và các lớp khác cũng không thèm chơi với lớp tôi.
Tiết sinh hoạt lớp, lũ con gái vẫn tán dóc về những câu chuyện xàm xí và bọn con trai vẫn cười khoái trá khi chơi game. Nhìn Phạm Như và Oải Hương tha thiết kêu gọi mọi người tham gia văn nghệ mà tôi thấy thương. Nói thương thế chứ tôi không tham gia, tôi chán ngán cái cảnh phải bỏ thời gian đi làm thêm và học tập của bản thân để đi tập cho lớp. Giống y hệt hồi đá banh nữ, vui thì có vui nhưng tôi vẫn nhất quyết không tham gia.
Lớp chúng tôi có một tiết mục song ca của Đặng Oải Hương - lớp phó văn thể mỹ và Trần Đăng Dương - một giọng ca mang nét trầm ấm của câu lạc bộ âm nhạc. Nhưng nhà trường lại bắt mỗi lớp phải có hai tiết mục, nên mới sinh ra câu chuyện éo le thế này.
- Mọi người chú ý lên đây, đừng có làm việc riêng nữa. Lần này là lần cuối chúng ta tham gia văn nghệ 20/11, lẽ nào mọi người dửng dưng để nó trôi qua mà không có chút kỉ niệm nào sao?
Phạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595182/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.