Chúng tôi kết thúc kì thi giữa kì sau năm ngày ròng rã thi 12 môn học. Đề không khó nên tôi hi vọng bản thân vẫn giữ thứ hạng cao như mọi năm. Còn Huy Anh thì tôi chỉ biết cầu trời mong cho nó học tập đúng nghĩa, đừng có mà chữ thầy trả cho thầy.
Mấy ngày vùi đầu học tập làm tôi quên mất vụ xỉa xói giữa ba lớp Văn, Anh và Lý và cả vụ tôi bị nói xấu. Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời nọ, con gái 12A6 lại đột nhiên nhắn tin xin lỗi lớp tôi vì đã ăn không nói có, bịa chuyện, nói xấu ảnh hưởng lớp tôi.
Tụi 12A2 cũng không phải loại dễ bị dắt mũi, tụi nó nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ. Tôi thường không quá quan tâm những việc rắc rối rùm beng nên chuyện đến đâu thì đến đó, tôi chỉ mong mình sống yên ổn đến hết ba năm cấp ba. Nhưng hình như cuộc đời thường muốn tôi đau khổ, câu chuyện bóng đá tưởng chừng không liên quan nhưng tôi vẫn dính đạn đến phát khổ.
- Tụi mày không thấy chuyện lớp Văn xin lỗi có gì lạ hả?
Ánh chép chép miệng, mút cây kem dưa hấu hỏi chúng tôi, chân nó đã lành, còn cái miệng thì vẫn nhiều chuyện như vậy. Oải Hương cất giọng trả lời:
- Có thể tụi nó đã thấu hiểu đạo lí làm người thì sao?
- Tao không tin đâu, lũ đó bịa chuyện khiến cả trường dị nghị về lớp mình xong bây giờ bày đặt xin lỗi.
Mặt mày Lan Trần hằm hằm đáp. Chou Ngô vuốt cằm suy nghĩ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595181/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.