Tôi đã từng là một kẻ luôn nghĩ đến cái chết. Tôi bắt đầu thắc mắc tại sao con người không được chết khi quá khổ sở? Ngoài cách chết đi, liệu rằng còn cách giải thoát nào không? Chết rồi, người ta có nhớ đến mình không? Người ta có oán trách mình không? Có lẽ là không đâu...
Trái Đất này vẫn cứ quay quanh Mặt Trời và Mặt Trăng vẫn cứ quay quanh Trái Đất. Cây hoa gạo trước nhà rồi sẽ đến mùa đỏ rực và thế giới này cứ tiếp tục chạy theo guồng quay bất tận, chỉ có mình tôi tìm được tự do ở đâu đó, trên thiên đàng, dưới hỏa ngục hay trong những áng mây bồng bềnh kia? Tôi không biết...
Chuyện xảy ra từ mấy năm trước, khi ấy tôi là một cô bé lớp trưởng siêng năng chăm chỉ học hành của lớp 7A2. Bố tôi đã thắt cổ tự vẫn trong vườn cà phê vào mùa hè năm ấy, sau khi phải đối mặt với số tiền nợ nần khổng lồ từ việc chơi tiền ảo. Bố vay từ đại lí cà phê đến chủ nhà đất, con số cứ tăng theo năm tháng đến nỗi căn nhà đã thiếu vắng đi những buổi chuyện trò quây quần bên nhau, cũng không còn tiếng cười đùa hạnh phúc. Đối với một cô bé chỉ mới 12,13 tuổi đầu, cha qua đời là một nỗi mất mát quá lớn, huống hồ bố tôi trước khi ra đi đã từng thay đổi như thế nào.
Tôi vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc lần đầu bố dùng bàn tay đầy vết chai sạn đánh mẹ. Người mẹ với mái tóc dài qua thắt eo bị đánh đập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595175/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.