Tôi chìm đắm trong niềm vui chiến thắng mà quên béng đi sự nhói đau nơi cổ tay. Lúc không thể nhấc được cái cặp lên, tôi mới ý thức được việc mình bị trật khớp tay. Bọn lớp tôi hớt ha hớt hải vây quanh, đứa thì đòi đem đi bệnh viện, đưa lại hô hào gọi người đến khiêng tôi đi.
Lũ này bị điên mất rồi, tôi phải trấn tĩnh đáp rằng mình không sao cả, chỉ cần băng bó một chút là được. Chou Ngô dùng đá lạnh chườm nhẹ qua vết sưng tấy trên cổ tay tôi, bây giờ nỗi đau đớn về thể xác mới thấm nhuần qua người.
Mặt tôi nhăn lại trong suốt quá trình được nắn cổ tay và băng bó. Cuối cùng sau trận đấu, thứ tôi nhận được là một bàn tay phải được băng bó toàn vải trắng.
Đang ngồi suy nghĩ bây giờ phải giải quyết bàn tay này thế nào thì lũ con trai lù lù xuất hiện với những tấm thiệp màu xanh pastel, được trang trí khá bắt mắt, còn có logo của lớp chúng tôi.
- Để ăn mừng vô địch bóng đá nữ và 20/10, tụi tao rất trịnh trọng mời các bạn nữ xinh đẹp có mặt tại phòng học 12 Lý nha!
Tôi suy nghĩ tầm vài giây, nửa muốn từ chối, nửa không muốn làm các bạn thất vọng.
- Mày phải đi đấy, không đi bố mày đến nhà bế mày đi.
Nghe là biết ai nói rồi, tôi ngước đôi mắt tam bạch nhìn Huy Anh. Nó mặc áo thun form rộng màu đen có những họa tiết trông rất nổi loạn, lại thêm chiếc quần jogger túi hộp, simple
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595173/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.