Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, chỉ có điều hôm nay là một ngày đẹp - 10/10. Thấy mẹ lục đục đóng gói cà phê từ sớm, tôi cúi đầu chào mẹ rồi rời đi. Mẹ chẳng có biểu cảm gì, giống như thể câu chào của tôi tựa cơn gió thoảng qua tai mẹ. Tôi cũng quen rồi, lặng lẽ bước đi đến trường.
Người ta thường thích chủ nhật vì đó là ngày nghỉ cuối tuần, riêng tôi lại thích tâm trạng nôn nao sắp thoát khỏi guồng quay học tập vào hôm thứ bảy. Thứ bảy tuần này khá đặc biệt vì nó là ngày tôi sinh ra đời. Hồi nhỏ, tôi rất háo hức đếm ngược số ngày đến sinh nhật mình. Nếu được nhận quà, đương nhiên tôi sẽ vui. Nếu không, tôi vẫn vui vì luôn có người gửi lời chúc rằng có một thiên thần đã xuất hiện trên cuộc đời này.
Sinh nhật ấy mà, khi còn sống, có bản thân mình nhớ, đến khi chết đi rồi, sẽ không còn ai nhớ nữa.
Tôi luôn suy nghĩ theo hướng tiêu cực về ngày sinh nhật để không phải chịu cảm giác tủi thân. Ừ thì miệng nói là sẽ không để tâm, nhưng tôi vẫn mong chờ, ít nhất thì có một người nhớ cũng được. Hôm nay, Chou Ngô xin nghỉ học, chiều qua chị bé đá bóng sung quá, thành thử sưng mắt cá chân. Thôi nhìn theo chỗ ghế trống bên cạnh, tôi vẫn diễn vai học sinh ngoan chú tâm nghe giảng.
Giờ ra chơi, lũ “ngũ long công chúa” và Oải Hương đều xuống căn tin, chỉ còn mình Huy Anh đang nằm trườn dài trên bàn. Tôi chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/da-chanh-tuyet/3595167/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.