Tống Mặc lạnh lùng nhếch môi:
- Nhưng con thấy Lê Lượng nói năng rõ ràng, chứng cứ xác thực không giống như đang lừa đảo. Hơn nữa, lúc hỏi thế phó trước đây, họ cũng bảo có chuyện này nên con mới đưa cô nương ấy về nhà và lấy tên Tưởng Diễm chứ không giao cho quan phủ theo lời phụ thân. Sự tình trọng đại, có thể phải điều tra lại chuyện năm đó, mà nghe nói năm đó đại bá mẫu giới thiệu bà đỡ cho mẫu thân, e rằng khó tránh bị liên lụy. Rồi chẳng phải đến lúc đó Tống gia sẽ trở thành trò cười khắp kinh thành ư? Con nghĩ phụ thân nên thận trọng trong chuyện này thì hơn.
- Ngươi muốn lẫn lộn huyết mạch Tống gia?
Tống Nghi Xuân trừng trừng nhìn Tống Mặc, hận không thể ăn thịt hắn.
- Người biết rõ đây có phải là lẫn lộn huyết mạch Tống gia không mà! Đâu cần chất vấn con?
Tống Mặc từ tốn nói:
- Hay là chúng ta cùng Lê gia kiện lên công đường? Chuyện không bình thường thế này có quan phủ ra tay nói không chừng sẽ tra ra sơ sót của Lê gia, rồi dựa vào đó chứng minh sự trong sạch của phụ thân. Người thấy ý này thế nào?
Hắn lạnh lùng nhìn thẳng Tống Nghi Xuân.
Trong đầu Đậu Chiêu nổ vang một tiếng.
Lẫn lộn huyết mạch!
Dân chúng bình thường sẽ không phải sợ, chỉ cần nhập tổ quy tông thì chuyện này coi như giải quyết xong.
Nhưng những nhà trâm anh thế tộc lại khác. Nó ảnh hưởng đến quyền thừa kế tước vị.
Mà phủ Anh Quốc Công lại càng khác.
Tổ tiên phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040839/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.