Mùng một tháng sáu, Tương Ly Châu và Đậu Chiêu đến biệt viện nơi Tưởng Diễm đang ở.
Tưởng Diễm mặc áo khoác lụa màu xanh nhạt cùng làn váy trắng như tuyết. Mái tóc đen nhánh búi gọn cài trâm bạc hoa mai. Dáng người nhẹ nhàng thanh thoát tựa đóa thủy tiên bé nhỏ.
Thấy vậy, Đậu Chiêu không khỏi âm thầm gật đầu. Tưởng Ly Châu thì ngỡ ngàng một lúc lâu mới bình tĩnh rồi lẩm bẩm:
- Giống, giống quá! Giống hệt bức tranh vẽ lúc cô mẫu mới cập kê! Nếu không phải bây giờ đang là ban ngày, muội còn tưởng cô mẫu trở về thăm muội.
Đậu Chiêu nói với Tưởng Diễm:
- Dù sao cũng đi gặp trưởng bối, muội mặc thế này thì quá đơn giản rồi. Hay là đổi thành áo khoác màu xanh thẫm thêu hoa mận hồng nhìn sẽ nghiêm túc hơn. Đợi gặp trưởng bối xong rồi thay lại cũng được.
Trời nóng mà lại mặc áo màu xanh thẫm?
Tương Ly Châu kinh ngạc.
Tưởng Diễm ngoan ngoãn "ừ" một tiếng rồi để nha hoàn hầu hạ thay áo.
Đậu Chiêu nói với Tương Ly Châu:
- Ta nhớ ở nhà có bức tranh vẽ bà bà mặc áo khoác xanh thẫm thêu hoa mai trắng.
Tương Ly Châu giật mình:
- Thì ra tẩu đã sớm chuẩn bị!
- Cũng không hẳn.
Đậu Chiêu đáp:
- Vì lỡ bảo với người ngoài rằng Tưởng Diễm đang để tang chồng, nên ta mới chuẩn bị cho muội ấy để hợp với hoàn cảnh, vừa hay trùng hợp thôi.
Tương Ly Châu thở dài:
- Có lẽ đây chính là ý trời!
Đang nói chuyện thì Tưởng Diễm được nha hoàn đỡ ra.
Đậu Chiêu nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040838/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.