Vương gia náo loạn một trận.
Cao thị, Bàng Ngọc Lâu và đám nha hoàn vội vàng ấn nhân trung, lau khăn lạnh để Vương thị tỉnh lại.
Nhưng vừa tỉnh lại, Vương thị liền nhắn nhở mọi người:
- Chuyện này không được nói cho cô nãi nãi!
Mọi người đương nhiên cung kính đáp "vâng" .
Vương thị vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi lại hai con dâu:
- Thật sự Minh thư nhi đã nói như vậy?
Cao thị và Bàng Ngọc Lâu khẽ gật đầu.
Vương Hứa thị khóc rống lên:
- Ta đã tạo nghiệp gì thế này! Ta vất vả khổ cực nuôi lớn một kẻ vong ân phụ nghĩa, ngay cả mẹ ruột cũng không nhận. Trên đời này còn có loại con cái như thế ư? Mà sao Đậu gia không ngăn nó lại, để nó rẻ rúng mẹ ruột mình như thế? Chuyện gì ta cũng nghĩ cho Minh thư nhi, chuyện gì cũng xếp nó trên cháu trai cháu gái của ta là vì cái gì? Chẳng phải là vì muốn bù đắp cho Ánh Tuyết sao! Bằng không một người họ Đậu như nó dựa vào đâu vênh mặt hất hàm, diễu võ dương oai ở Vương gia chúng ta?"
Bà gọi Cao thị:
- Ngươi tự mình đi hỏi lại Minh thư nhi một câu, có phải nó quyết tâm không nhận Ánh Tuyết không? Nếu như nó không nhận Ánh Tuyết, thì cũng đừng hòng Vương gia chúng ta giúp nó nữa. Ta sẽ coi như trượng phu của Ánh Tuyết đã chết, con cái của Ánh Tuyết chết non. Nó và Vương gia không còn quan hệ gì nữa!"
Cao thị thực sự không muốn quay lại Ngụy gia, nhưng mẹ chồng đã dặn dò,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040814/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.