Kỷ Vịnh không muốn làm.
Nhưng nếu hắn không làm, đừng nghĩ Tằng tổ phụ sẽ bảo vệ hắn, chỉ sợ ông sẽ là người đầu tiên không chịu buông tha.
Tiền tiêu hàng tháng từ gia sản của Kỷ gia chắc chắc sẽ ngừng cấp.
Bằng danh hàm Thám hoa và kinh nghiệm chỉnh tu 《 Văn hoa đại huấn 》 của hắn thì có thể làm được gì?
Hắn ở lại Hàn Lâm viện suy nghĩ rất lâu.
Đầu tiên, chi phí ăn mặc chắc chắn không thể thiếu, nếu không cuộc đời này sẽ còn ý nghĩa gì nữa?
Mặt khác, gia đinh vú già đều phải nuôi, chẳng lẽ muốn hắn tự đi bưng trà rót nước?
Hơn nữa cần có nhiều tiền để đi du ngoạn khắp nơi, nhưng hắn không muốn dựa vào tiền nhuận bút vớ vẩn, lại còn phải nhìn sắc mặt người khác để sống.
Nói đến nói lui, đều khó vì thiếu bạc.
Làm cách nào để kiếm ra bạc đây?
Kỷ Vịnh cứ thất thần như vậy trở về ngõ Ngọc Kiều.
Trên đường nhìn thấy nhà người ta có hỷ sự.
Hắn định đi đường vòng.
Nhưng lại nghe thấy người đến xem náo nhiệt kể "Là quan ở vùng Tây Bắc, mượn tòa nhà của phủ Anh Quốc Công kén rể", hắn bấy giờ mới nhớ ra, vài hôm trước mẫu thân có nói gì đó "Trùng hợp như vậy, nhưng ngàn vạn lần đừng dây vào".
Hắn dừng chân suy nghĩ.
Có lẽ là cữu cữu Triệu Tư của Đậu Chiêu gả con gái.
Vì tình thân giữa hai người, nàng ấy chắc chắn sẽ đến giúp đỡ.
Chuyện này có nên kể cho Đậu Chiêu không?
Suy nghĩ mới thoáng qua nhưng chân hắn đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040801/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.