Thường hộ vệ nhìn Tống Nghi Xuân, chợt nảy ra cảm giác xa lạ đối với chủ tử.
Sau cơn lôi đình, cuối cùng Tống NghiXuân cũng khôi phục chút lý trí, cất tiếng dặn dò đám hộ vệ: “Chuẩn bịxe ngựa, ta sẽ đích thân tới tìm Cố Ngọc.”
Hộ vệ chạy nhanh như lửa đốt trên mông.
Một nha hoàn không nắm được tình hìnhtiến vào bẩm báo: “Quốc công gia, Đại lão gia, Tam lão gia, Tứ lão giavà mấy vị thiếu gia đều đã tới.”
Tống Nghi Xuân tiện tay đập vỡ một chéntrà. Nha hoàn nọ ngơ ngác đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích, tớikhi Tống Nghi Xuân đến gần thì mắt ầng ậc nước, cuống quýt chạy đi báocho Tống Mâu Xuân đang ngồi chờ ở phòng khách.
Tống Phùng Xuân đuổi hết nha hoàn hầu hạra ngoài rồi đến bên cạnh Tống Mậu Xuân, khẽ nói: “Đại ca, huynh xem, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Tống Mậu Xuân liếc nhìn hai con trai làTống Khâm và Tống Đạc. Con trưởng mặt mũi cứng nhắc, con thứ thì mày mắt nhíu chặt. Hắn hiểu ý Tống Nghi Xuân.
Vốn là không có đủ lý do đuổi Tống Mặckhỏi Tống gia. Đêm qua Tống Nghi Xuân không phải muốn bàn bạc gì với họmà chỉ muốn họ thống nhất lời nói lúc mở từ đường, tránh bại lộ sơ suất. Con nhà Tam gia và Tứ gia đều còn nhỏ, không có tư cách tham gia việcnày. Chỉ có hai con trai nhà mình đủ tuổi. Trách nhiệm của mình rất lớn, chính là làm sao cho hai đứa con không nói năng lung tung.
Nào ngờ, vừa nghe xong mọi sự, cả hai con trai đều kịch liệt phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040620/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.