Sáng sớm, mưa vẫn rơi không dứtĐậu Chiêu và Trần Khúc Thủy ngồi trước bàn sơn đen chạm ngà voi ăn sáng.
Cải thìa xanh mượt, trứng gà vàng óng,còn có một đĩa dưa chuột bao tử, một đĩa cá khô hấp, một đĩa nấm xào,một món thập cẩm, hai bát cháo gạo tẻ, bánh bao chay, bánh bao thịt nóng hổi, bánh nướng đầy một giỏ trúc, bàn đầy đồ ăn.
Hai người lại ngồi đó không nói gì, không hề có cảm giác muốn ăn.
Đoạn Công Nghĩa nhanh chóng đi vào.
“Tứ tiểu thư”, vẻ mặt ông rất nghiêm túc, “Tôi phát hiện những nơi có thể ra vào trong nhà dường như đều có người giám thị…” Ông cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy có gìđó không ổn. “Có phải là vị khách ngủ trọ kia đã gây chuyện phiền phứcgì? Người xem có nên nói cho bọn họ không? Nếu thực sự đánh nhau, chúngta cũng phải hiểu rõ lí do vì sao chứ? Nếu không chẳng phải là bị vạlây, như cá trong chậu?”
Trần Khúc Thủy nhìn Đậu Chiêu.
Tai họa lần này là từ ông mà ra, ông vốn nghĩ nhân lúc chuyện còn chưa rắc rối thì cáo từ trước với Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu lại nói: “Chỉ sợ đã không kịpnữa rồi – cho dù lúc trước bọn họ không nhận ra ông nhưng ông vẫn luônphái gia đinh đến hỏi xem ta đi đâu, chỉ sợ đã bị bọn họ chú ý rồi đoánra thân phận của ông. So với việc ông vội vàng bỏ đi thì chẳng bằng cứ ở lại điền trang. Mục đích của bọn họ là lặng lẽ, bí mật đưa đứa bé kiađến nơi an toàn. Chúng ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040585/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.