Hoàng hôn buông xuống.Chính phòng nông trang bình thường giao giữa huyện Linh Thọ và huyện Thực Định, ánh đèn leo lét.
Một thiếu niên mặc áo dài màu xanh ngọcdệt kim thêu hoa, thắt lưng đeo quạt giấy túi thơm, tay cầm roi ngựacưỡi một con tuấn mã cao hơn màu đỏ thẫm, phía sau là 6,7 tùy tùng dũngmãnh, không chút hoang mang đi qua bờ ruộng, tựa như công tử nhà giàudẫn theo tùy tùng du xuân thật nhàn nhã tự tại, không thèm quan tâm đếnthời tiết nóng nực ngày hè, cuối cùng dừng lại trước một nông trang.
- Lục lão tứ, ngươi đi hỏi đường đi!
Thiếu niên ăn mặc hoa lệ cao giọng quát, trong giọng nói thoáng chút hưng phấn và đắc ý:
- Đi đường xa như vậy, ta cũng khát rồi, tiện thể ngươi xin cho ta một chung trà.
- Vâng!
Một nam tử trung niên mặt chuột cao giọng đáp lời, gõ cửa ầm ầm.
- Ai thế?
Một nam tử mặc áo ngắn vải thô màu lam gào thét, mở cửa, thò đầu ra nhìn, lập tức biến sắc, đầy e dè hô:
- Bát, bát ca!
Lục lão tứ cau mày, nhìn hắn ra dấu rồi cao giọng nói:
- Xin hỏi đây là nơi nào? Công tử nhà chúng tôi lạc đường, muốn xin một chung trà uống.
Sau đó vội ép giọng nói:
- Giả như không nhận ra!
Nam tử kia phải mất một lúc lâu mới lấylại tinh thần, nói: “Đây là Vương gia trang.” Giọng nói run run, sắc mặt cũng hơi trắng bệch: “Các ngươi, các ngươi vào đi!” Nói xong mở rộngcổng lớn, vội lui qua một bên.
Lục lão tứ nhìn hắn kì quái, vừa thấpgiọng nói thầm:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040557/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.