Tim Đậu Chiêu đập thình tịch.
“Hắn” là ai?
Tiếng quát mắng của tên mặt sẹo truyền tới: “Đi xem tứ tiểu thư đã tỉnh chưa?”
Đậu Chiêu hoảng hốt, vội trèo lên giường la hán, nằm xuống bên cạnh Tố Quyên.
“Kiểu tiểu thư nhõng nhẽo thế kia, mộtđao của ta ít nhất có thể quản được hai canh giờ.” Có người vừa lầm bầmvừa đi về phía này, “Các ngươi yên tâm đi, không có việc gì đâu.”
Đậu Chiêu nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể, giả bộ ngủ.
Ánh mắt dừng lại trên người nàng một lát, trong phòng vang lên tiếng bước chân càng lúc càng xa, “Rắc” một tiếng, cửa lại bị khóa chặt.
Đậu Chiêu thả lỏng lại, phát hiện trán mình đã ướt đẫm mồ hôi tự khi nào.
Không biết Biệt Tố Tâm có tìm được người tới cứu nàng không?
Cũng không biết Biệt Tố Lan có đuổi theo nàng được không, hay là đã bị phát hiện?
Nàng thật không ngờ mình lại bị đánh cho hôn mê bất tỉnh.
Nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì chỉ sợ mình có hối cũng không kịp.
Quyết định lần này rất mạo hiểm!
Ngàn đầu vạn mối khiến lòng nàng rối loạn vô cùng.
Phòng đột nhiên vang lên tiếng “kẽo kẹt” nhẹ nhàng.
Đậu Chiêu hoảng sợ, theo tiếng nhìn lại,chỉ thấy cửa sổ bị mở ra một khe nhỏ, Biệt Tố Lan nhanh nhẹn, nhẹ nhàngnhảy từ ngoài cửa sổ vào.
Lòng nàng kích động, vội ngồi dậy.
Biệt Tố Lan mỉm cười xán lạn, thấp giọng nói:
- Tiểu thư, bọn Trần đại ca ở bên ngoài, chỉ chờ chúng ta ra ngoài thì bọn họ sẽ động thủ.
Bọn họ muốn cứu mình ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-trong-tu/1040556/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.