Vừa dứt lời, đang quay ngang quay ngửa thì đầu nàng bỗng bị một bàn tay ấm áp ghì lại, rồi từ từ bốn mắt đối diện nhau. Một luồng khí nóng rực bỗng phả vào mặt. Lạc Tê ú ớ khẽ nhúc nhích tỏ ý phản kháng, nhưng rồi lại lập tức ngoan ngoãn cam chịu. Nàng chỉ hỏi khẽ: "Chàng... chàng muốn làm gì?".
Lập tức cái miệng vẫn đang huyên thuyên liên hồi bị khóa chặt bằng một nụ hôn. Hương trúc sực nức làm cho đầu óc nàng choáng váng.
Nàng cố ý níu áo đối phương nhưng cũng không phản kháng như lần trước, để mặc cho Trọng Uyên xâm chiếm mọi ngóc ngách phía sau đôi môi hé mở.
Nói thật là nàng đã có chút tình cảm với nam nhân này rồi.
KHông cần nói nàng đã lo lắng chừng nào trên đường đến Cửu Lê tộc; khỏi cần nói khi nhìn thấy chàng được những nữ nhân khác đối xử ngon ngọt nàng đã ghen thế nào; và càng không cần nhắc đến khi chàng không được trọng dụng nàng đã xót xa bao nhiêu. Hình bóng này dường như đang dần chiếm trọn trái tim trống trải của nàng. Từng chút từng chút một, mưa dầm thấm lâu.
Chàng ghì chặt nàng vào lòng, một tay vuốt ve làn tóc mây, tay kia luồn qua giữ lấy eo nàng. Cảm thấy cây trường cầm đeo sau lưng Lạc Tê vướng víu nhưng lại sợ đụng đến nó thì dở cuộc vui, nên chàng để mặc không chạm vào. Dần dần thân thể nàng cứ mềm nhũn ra, dường như lịm đi trong tay chàng.
Môi miệng quấn quít, Lạc Tê ngày thường vấn tỉnh táo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-thien-khuynh-ca/2170759/chuong-8-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.