Đợi kẻ kia đi xa, cậu bé mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn hai quả trám xanh trong tay, do dự một lúc lâu rồi mếu máo, chìa quả nhỏ hơn về phía Giang Yển, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn hắn:
“Cho anh nè, ngọt lắm đó.”
Loại trám này khi chưa chín thì đắng chát, chỉ khi chín cây mới ngọt thanh ngon miệng. Nhưng quả chín thường bị chim mổ, hiếm lắm mới tìm được quả nguyên vẹn. Cậu đã ngồi rình rất lâu mới nhặt được ba quả vừa rụng xuống.
Vốn định chia cho mình, mẹ và người quái lạ này mỗi người một quả, giờ chỉ còn lại hai.
Nhưng cậu đã ăn quả bị chim mổ dở lúc nãy rồi, phần còn lại này dành cho mẹ và anh bệnh nhân là được. Cha từng nói, người ốm uống thuốc rất đắng, nếu được ăn chút gì ngọt ngọt thì tâm trạng sẽ tốt hơn, bệnh cũng mau khỏi!
Trong suốt mười mấy năm cuộc đời Giang Yển, hiếm khi nào hắn nhận được sự thiện ý vô tư, không toan tính như vậy. Khi Chúc Lê đưa quả trám tới, hắn thậm chí không biết phải phản ứng thế nào.
Hắn khao khát chạm vào sự lương thiện thuần khiết ấy, nhưng lại sợ hãi. Sợ rằng điều tốt đẹp này cũng mong manh như bong bóng xà phòng, sẽ vỡ tan ngay giây tiếp theo, giống như tình yêu của mẹ hắn vậy.
May mắn thay, Chúc Lê là một đứa trẻ rất dễ dỗ dành và dễ thỏa mãn. Trong mắt cậu bé, vị đại ca mặt lạnh lùng, ăn mặc kỳ quặc này vừa giúp cậu đánh đuổi kẻ xấu, vậy chắc chắn là người tốt! Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267475/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.