Có lẽ nhờ thứ nước lạ lùng vừa uống nên dù vẫn còn rất khó chịu, ý thức của Giang Yển đã tỉnh táo hơn nhiều. Hắn nhìn chằm chằm đứa bé trước mặt, giọng lạnh lùng cảnh cáo:
“Nói với Tần Văn Thành, trước khi cùng bọn họ đến núi sau, tôi đã nói chuyện với ông ngoại rồi. Bọn họ không giấu được bao lâu đâu.”
Đứa bé ngơ ngác nhìn Giang Yển, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt, rõ ràng là không hiểu hắn đang nói cái gì.
Không phải người của Tần Văn Thành?
Cũng đúng, mấy kẻ đó hại hắn suýt mất mạng, chắc giờ này đã sợ vỡ mật, làm sao còn tâm trí đâu mà tìm một đứa bé đến chăm sóc hắn?
Giang Yển vô thức siết chặt nắm tay. Nhận ra mình có thể đã hiểu lầm, hắn im lặng một lúc lâu rồi mới lạnh lùng hỏi: “Đây là đâu?”
Câu hỏi này thì cậu nhóc biết. Đôi mắt đứa bé sáng lên, ngón tay mân mê ống trúc trong tay, lí nhí đáp: “Đây là núi sau thôn Giang Hạ. Ta nhặt được ngươi, ngươi bị thương rồi ngất xỉu.”
Giang Hạ? Giang Yển chưa từng nghe qua cái tên này. Hắn không truy vấn thêm mà chỉ gật đầu: “Có thể đưa tôi đến bệnh viện gần nhất được không? Tôi có thể…”
Lời đến cửa miệng, Giang Yển chợt khựng lại. Hắn vốn định nói sẽ trả thù lao, nhưng rồi nhớ ra ba đã bỏ rơi hắn, về nhà ông ngoại lại bị các anh họ dè chừng. Giờ hắn chẳng còn mặt mũi nào mà ngửa tay xin tiền nữa.
Nghĩ đến đây, Giang Yển mím môi, sờ vào túi áo trong, chạm đến miếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-roi-thieu-gia-van-nguoi-ghet/5267474/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.