Lúc này.
“Ha ha ha...”
Tân Hồng Y dường như nghe thấy câu hỏi ngu ngốc nhất trên đời, tiếng cười của nàng ta ngập tràn trào phúng: “Hoang Châu Vương muốn trở thành Tông sư võ đạo ư?”
“Đúng vậy.”
“Cho nên, vừa rồi ngươi mới muốn kéo áo của ta ra không phải là vì dâm dê đê tiện mà là muốn dùng y thuật của ngươi nghiên cứu cơ thể của Tông sư?”
“Đúng một nửa”
Tần Hồng Y nhíu cặp mày thanh tú lại: “Nửa còn lại là gì?”
Hạ Thiên nghiêm túc nói: “Ta muốn nghiên cứu xem một nữ nhân già bảy mươi, tám mươi tuổi như ngươi làm thế nào mà khuôn mặt vẫn là thiếu nữ?”
“Ta muốn nghiên cứu thử xem cơ thể của ngươi có già yếu hay không?”
Hạ Thiên lộ vẻ tò mò ra mặt.
Bí mật của Tân Hồng Y bị Hạ Thiên nói toạc ra.
Sắc mặt nàng ta ửng hồng, xấu hổ: “Năm đó, khi ta tu luyện tâm pháp nội gia bị tẩu hỏa nhập ma, không hiểu sao dung nhan lại mãi mãi dừng lại như lúc ba mươi tuổi.”
“Sau đó, ta tấn cấp cảnh giới Tông sư, khuôn mặt bắt đầu lão hóa ngược, dung nhan càng ngày càng trẻ ra, tuổi càng ngày càng nhỏ lại”
“Như thế không phải là trẻ mãi không già.”
“Mà là cải lão hoàn đồng.”
Hạ Thiên nhìn khuôn mặt non nớt của nàng ta: “Quả nhiên là một yêu quái già.”
“Ngươi dám mắng bản tông là yêu quái già ư?”
Tần Hồng Y bị chọc giận: “Được.”
“Hoang Châu Vương, kỳ thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuu-long-doat-vi-tuyet-the-thai-tu/3396437/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.