“Tính khí của Yến càng ngày càng không tốt, mới vừa rồi tôi tốt bụng khuyên cậu ấy uống ít đi mấy ly, cậu ấy lại có thể nổi giận với tôi, còn vứt ly chạy đi, em nói có phải tức chết tôi rồi không! Mèo nhỏ em nói lời công đạo, có phải lần nào Yến cũng như vậy, tâm tình không tốt lại phát tiết tức giận lên trên người người khác, vốn không suy nghĩ đến cảm nhận của người ta. Hơn nữa đặc biệt dễ bị chọc giận, giống như núi lửa bộc phát, đã xảy ra thì không thể ngăn cản, tôi đây thật sự chọn lầm bạn tốt mà!” Vẻ mặt Đoạn Tử Lang càng ngày càng buồn bã.
Hoắc Nhĩ Phi càng nghe càng cảm thấy là lạ, Đoạn lưu manh rốt cuộc có ý gì, chưa từng thấy nói xấu bạn tốt ở sau lưng như vậy? Hơn nữa còn càng nói càng giống như thật.
“Hai người không phải là bạn bè tốt nhất sao?” Hoắc Nhĩ Phi cực kỳ kinh ngạc hỏi.
“Cho nên tôi mới tìm em để oán trách!”
“Anh không cảm thấy cách làm như vậy của anh rất không đạo đức sao? Tôi với anh lại không quen, chẳng lẽ ở trước mặt bất kỳ ai anh đều mắng anh ta như vậy?” Hoắc Nhĩ Phi cực kỳ hoài nghi hỏi.
Nụ cười trong mắt Đoạn Tử Lang càng ngày càng sâu, “Em đây đang vì Yến mà bất bình sao?”
“Nào có! Tôi chỉ nói sự việc, giống như giữa tôi và Tuyết Nghê, Tiêu Tiêu nếu như có náo loạn mâu thuẫn die ennd kdan/le eequhyd onnn cũng sẽ trực tiếp nói rõ ràng, tuyệt đối không nói xấu hai cô ấy ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuop-tinh-tong-giam-doc-ac-ma-rat-diu-dang/553851/chuong-117-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.