Diệp Lâm không hề sợ hãi, bình tĩnh mỉm cười.
Anh đã hút vào gấp đôi lượng tinh huyết một cách dễ dàng.
ít ai biết rằng, anh có một thế chất “vật chứa” đặc biệt.
Cũng chính nhờ thế chất đặc biệt có thế chứa được cả trăm dòng sông này mà Diệp Lâm đã học được tất cả các tuyệt kỹ của một trăm tù nhân trong ngục.
Với thế chất “vật chứa” như thế này, dù có học hành, chịu đựng hay hấp thụ thứ gì, anh cũng có thế tiếp nhận tất cả mà không cần tốn chút sức lực nào.
Đối với người bình thường, có thể thành thạo một hai tuyệt kĩ sẽ cần vô số nỗ lực, nhưng đối với Diệp Lâm mà nói, chuyện đó chỉ đơn giản như uống nước mà thôi.
Tại thời điểm này.
Mọi người xung quanh cũng mơ h’ô cảm thấy có điều gì đó không ổn, đồng thời nhận thấy những thay đối kì lạ giữa hai người.
Từ một Tọa Sơn Điêu ngang ngược hấp thụ tinh huyết của Diệp Lâm, đến vẻ mặt kinh hãi, cuối cùng là tiếng hét tuyệt vọng của ông ta, cho thấy thế trận đã hoàn toàn thay đổi.
Ưu thế tuyệt đối của Tọa Sơn Điêu dần dần biến thành bất lợi, mọi người đều có thể nhìn thấy rõ ràng, cũng không khỏi ngạc nhiên.
“Bên đó xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao trông Tọa Sơn Điêu lại giống như muốn thoát khỏi Diệp Lâm vậy?”
“Không biết nữa! Đây là lần đều tiên tôi nhìn thấy Tam Gia hoảng loạn như vậy, thậm chí trong mắt còn có… Một tia sợ hãi!”
Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuong-long-vuot-nguc/3459691/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.