"Sao lại thế?"
Tần Nguyệt Oánh bối rối.
Nàng ít nhiều cũng hiểu tính cách nam nhân của mình.
Cục Than là bảo bối của nàng nên hắn đương nhiên sẽ không dám đụng đến nó, nhưng nếu là người khác thì......
"Ta chuyển vụ án mạng trong tay cho ti Binh Mã rồi," Phượng Quan Hà ở bên kia mài con dao bóng loáng rồi cẩn thận cất đi, sau đó lại bắt tay vào dọn dẹp căn bếp trở về y nguyên như lúc đầu, "Vì vụ án cổ trùng và những việc lặt vặt khác của ti Binh Mã, e rằng hai người sẽ không được thấy mặt nhau trong thời gian dài đấy."
"Bọn ta? Ta......" Tần Nguyệt Oánh mới đầu hơi khó chịu, ngẫm lại lại thấy kinh ngạc, "Ngươi cứ đẩy công việc đi như thế ư? Người nọ cũng đồng ý?"
Người nọ đương nhiên chỉ Hoàng Thượng.
"Có gì mà không đồng ý, lý do cũng đủ cả rồi," Phượng Quan Hà nhàn nhạt nói, "Ti Binh Mã vì nhiều nguyên nhân nên thường xuyên tới mấy nơi thanh lâu đó, Thiệu Ưng và mấy tú bà có tiếng kia đều quen nhau, điều tra mấy thứ dùng trong việc kinh doanh xác thịt này chẳng phải thuận lợi hơn ta sao?"
Tần Nguyệt Oánh nhướng mày.
Nàng biết mấy nơi giải trí mua vui này thường xảy ra nhiều tranh chấp, chỉ cần được các quan lớn xếp vào loại làm ăn đứng đắn là có thể nhờ ti Binh Mã đến giải quyết giúp. Thiệu Ưng quen biết mấy bà mụ trong thanh lâu cũng không đáng trách, nhưng sao nghe phò mã nói vậy nàng lại cảm giác như hắn đang ngầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuong-cung-xuan-tham/3619760/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.