Cứ thế Hạ Đan im lặng suốt năm ngày Cao Minh Hào thì vẫn đang tìm cách để nói chuyện với cô nhưng sợ cô không nghe mình cũng đành im lặng, hôm nay thời tiết rất đẹp trăng tròn và bầu trời đây sao Hạ Đan tâm trạng khá ổn cô xuống nhà ngồi vào chiếc xích đu được bố trí ở ngoài sân, Cao Minh Hào đứng trên lầu nhìn xuống thấy Hạ Đan anh nghĩ hôm nay tâm trạng cô tốt nên quyết định đi xuống để nói chuyện với cô
- Anh ngồi được không?
Nghe câu hỏi nhưng Hạ Đan không trả lời cô chỉ xích qua một bên để chỗ cho anh, Cao Minh Hào cũng ngồi xuống bên cạnh cô im lặng một lúc do dự anh cũng mở miệng ra để nói chuyện với cô
- Em còn giận anh sao?
- Chuyện đó không phải lần đầu nên không có gì để giận hết
- Vậy sao em im lặng mấy ngày nay không chịu nói chuyện với anh
- Vì không muốn
- Em có gì không vui thì cứ trách anh đi đừng im lặng như vậy anh khó chịu lắm
- Vậy lúc anh nâng niu cơ thể cô ta anh có nghĩ đến cảm xúc của tôi không
- Anh...hóa ra là em ghen
- Ừ
- Ừ? Đừng có nói chuyện kiểu đó với anh
- Anh không thích thì có thể về phòng tôi không có kêu anh ra đây
- Đừng nghĩ anh nhường nhịn em rồi em quá đáng với anh như vậy
- Anh không đi thì tôi đi
- Em đứng lại đó cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-de-tra-no/2850607/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.