Trời đêm như đang phản chiếu sự cô đơn đến hưu quạnh của người phụ nữ lớn tuổi, một mình trong căn nhà nhỏ nằm trên núi. Cảnh sắc đêm về như thể hiện tấm lòng bà, khó nói, khó biểu hiện. Bà Lục vẫn ngồi trên chiếc ghế ngắm nhìn vạn vật qua khung cửa sổ.
Bác Hinh lại gần chỗ bà “ Muộn rồi, bà không đi nghỉ sao ạ? ” bác lo lắng nhăn mặt hỏi han.
Bà chỉ nhếch môi, sau đó chỉ tay ra phía ngoài cửa sổ. “ Cô Hinh, cô nhìn xem mặt trăng đêm nay thật tròn ” ánh trắng sáng chói rọi xuống nơi cửa sổ phòng bà. Bà nhổm dậy xoay người nhìn bác.
“ Hôm nào là đến ngày tụ họp? ” bà nhìn bác hỏi dò
“ Lăm này nữa là đến thưa bà, cậu Lục Minh hôm qua đưa cô gái đấy về là có mục đích? ” bác Hinh thăm dò
Bà Lục gật đầu “ Thằng nhóc ngang bướng, lần nào cũng khiến tôi lo lắng mới chịu, nó làm vậy vì tôi đã điều tra nó. Sợ tôi làm tổn thương như đã làm với mẹ nó. ”
Bác Hinh cảm thông, hướng ánh nhìn thương hại về phía bà “ Cậu ấy chỉ là sợ ….không bảo vệ được người mình yêu ” bác dè dặt nói
“ Chuyện nó yêu ai không quản được nữa, chuyện của cô gái đó kệ đi. Nếu còn cố tìm hiểu chuyện sẽ càng tệ hơn nữa ” bà lắc đầu phẩy đi những ý định.
Bác Hinh dìu bà lên phòng ngủ …..
…..
Lục Minh nhìn cô anh đặt tay lên má “ Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916256/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.